Saturday, 16 October 2021

CÁM ƠN EM

 NHẬT KÝ THIỆN NGUYỆN VIÊN CHỐNG DỊCH

Bệnh viện dã chiến q7, số 1.

Em, người hùng chống dịch! Viết về em các báo đã viết rất nhiều, nhất là qua việc em có sáng kiến dùng bình oxy 32 tấn cứu biết bao bệnh nhân nhiễm covid-19 giữa lúc nước sôi lửa bỏng.



Tôi gặp em vào cuối "mùa hè đỏ lửa" lúc cuộc chiến tuy đã giảm lửa nhưng vẫn còn âm ỉ cháy. Đôi dép tổ ông sờn màu lép đế cùng những bước chân thoăn thoắt để lộ một nỗi lòng còn trăn trở lắm: bao giờ mới hết dịch, cuộc sống mới bình yên, hai chiếc container đựng tử thi kia mới hết sứ vụ? Khi nào em mới được bước vào nhà thăm vợ, thăm con thay vì chỉ đứng ngoài cổng nhìn vào mỗi khi có dịp ngang qua? Thân hình mảnh khảnh với khuôn mặt hốc hác của em hằn sâu những tháng ngày chống dịch kịch liệt. 

Tôi gặp em thật tình cờ và nhưng đầy bất ngờ. Cách nay vài tháng tôi đã đọc về em, thầm cảm phục em mà chưa một lần nghĩ rằng mình sẽ gặp em. Em nói em cũng đã từng nghe biết tôi.

Nghe tin có cha đi thiện nguyện, lại là đồng hương, em bỏ cả giờ nghỉ để tìm tôi, cũng vừa giờ tôi tan ca. Em lễ phép khoanh tay cúi đầu chào cha làm tôi lúng túng một chút. Nhưng giọng "mô tê răng rứa" rặt Quảng Bình làm tôi thấy thân quen ngay. Tôi bảo "Tâm gọi mình bằng cha, mình gọi Tâm bằng bác (bác sĩ). Mà bác lại "to" hơn cha vì bác là anh của cha. Vậy là Tâm sinh sau nhưng là anh của mình đấy nhé" 🤣🤣🤣. Cứ thế, rồi câu chuyện của chúng tôi xoay qua bình ôxy 32 tấn, sáng kiến của em và hai container đựng thi hài, sáng kiến bất đắc dĩ của nhà nước. Bình ôxy là nguồn sống, container kia là dấu hiệu của sự chết. Ở giữa là một hàng rào thô sơ gợi lên ranh giới monh manh giữa sự sống và cái chết. Tuy nhiên, ở lằn ranh sống chết đó, Chúa đã gửi em đến, để chiến đấu, giành lại nhiều mạng người từ tay thần chết. Theo lời kể của các cộng sự của em: một tay em thiết lập bệnh viện này, nhưng em đã phải đích thân chạy đi chở từng bình ôxy và tự tay đẩy tới phòng bệnh để cứu bệnh nhân. Em khiêm tốn tiếp lời "Lúc đó, dân quân chưa có, thiện nguyện viên cũng không, nhìn bệnh nhân chết hàng loạt, đau lòng, làm được gì cứ làm. Không đắn đo. Con thường quên mang đồ bảo hộ, chạy thẳng vô phòng bệnh nhân để cấp cứu nhưng cho đến bây giờ con chưa bị nhiễm". Tôi bảo Chỉ có Chúa bảo vệ thôi. 

Tôi thầm cảm tạ Chúa vì những người trẻ công giáo tài năng và hết tình cứu người làm việc trong môi trường đời như thế. Cảm ơn em đã tiếp lửa cho tôi và các tu sĩ trong nhóm C20.

Petloan, SVD 

Bv Dã Chiến quận 7 số 1


No comments:

Post a Comment