Saturday, 16 October 2021

CÁM ƠN EM

 NHẬT KÝ THIỆN NGUYỆN VIÊN CHỐNG DỊCH

Bệnh viện dã chiến q7, số 1.

Em, người hùng chống dịch! Viết về em các báo đã viết rất nhiều, nhất là qua việc em có sáng kiến dùng bình oxy 32 tấn cứu biết bao bệnh nhân nhiễm covid-19 giữa lúc nước sôi lửa bỏng.



Tôi gặp em vào cuối "mùa hè đỏ lửa" lúc cuộc chiến tuy đã giảm lửa nhưng vẫn còn âm ỉ cháy. Đôi dép tổ ông sờn màu lép đế cùng những bước chân thoăn thoắt để lộ một nỗi lòng còn trăn trở lắm: bao giờ mới hết dịch, cuộc sống mới bình yên, hai chiếc container đựng tử thi kia mới hết sứ vụ? Khi nào em mới được bước vào nhà thăm vợ, thăm con thay vì chỉ đứng ngoài cổng nhìn vào mỗi khi có dịp ngang qua? Thân hình mảnh khảnh với khuôn mặt hốc hác của em hằn sâu những tháng ngày chống dịch kịch liệt. 

Tôi gặp em thật tình cờ và nhưng đầy bất ngờ. Cách nay vài tháng tôi đã đọc về em, thầm cảm phục em mà chưa một lần nghĩ rằng mình sẽ gặp em. Em nói em cũng đã từng nghe biết tôi.

Nghe tin có cha đi thiện nguyện, lại là đồng hương, em bỏ cả giờ nghỉ để tìm tôi, cũng vừa giờ tôi tan ca. Em lễ phép khoanh tay cúi đầu chào cha làm tôi lúng túng một chút. Nhưng giọng "mô tê răng rứa" rặt Quảng Bình làm tôi thấy thân quen ngay. Tôi bảo "Tâm gọi mình bằng cha, mình gọi Tâm bằng bác (bác sĩ). Mà bác lại "to" hơn cha vì bác là anh của cha. Vậy là Tâm sinh sau nhưng là anh của mình đấy nhé" 🤣🤣🤣. Cứ thế, rồi câu chuyện của chúng tôi xoay qua bình ôxy 32 tấn, sáng kiến của em và hai container đựng thi hài, sáng kiến bất đắc dĩ của nhà nước. Bình ôxy là nguồn sống, container kia là dấu hiệu của sự chết. Ở giữa là một hàng rào thô sơ gợi lên ranh giới monh manh giữa sự sống và cái chết. Tuy nhiên, ở lằn ranh sống chết đó, Chúa đã gửi em đến, để chiến đấu, giành lại nhiều mạng người từ tay thần chết. Theo lời kể của các cộng sự của em: một tay em thiết lập bệnh viện này, nhưng em đã phải đích thân chạy đi chở từng bình ôxy và tự tay đẩy tới phòng bệnh để cứu bệnh nhân. Em khiêm tốn tiếp lời "Lúc đó, dân quân chưa có, thiện nguyện viên cũng không, nhìn bệnh nhân chết hàng loạt, đau lòng, làm được gì cứ làm. Không đắn đo. Con thường quên mang đồ bảo hộ, chạy thẳng vô phòng bệnh nhân để cấp cứu nhưng cho đến bây giờ con chưa bị nhiễm". Tôi bảo Chỉ có Chúa bảo vệ thôi. 

Tôi thầm cảm tạ Chúa vì những người trẻ công giáo tài năng và hết tình cứu người làm việc trong môi trường đời như thế. Cảm ơn em đã tiếp lửa cho tôi và các tu sĩ trong nhóm C20.

Petloan, SVD 

Bv Dã Chiến quận 7 số 1


Nhật ký tu sĩ chống dịch

Ngã tay xem chỉ thử làm bác sĩ được không

Nhưng cái số long đong nên đành làm cha cố! 🤣🤣

Vâng, chúng tôi không phải là bác sĩ cũng chẳng biết gì về y khoa. 

Chẳng dám bao hoa khoa trương vấn vương sự đời

Chúng tôi chỉ phụng mệnh Chúa Trời nhằm thời


thế sự lầm than

Chúng tôi cũng chẳng phải vua quan, ngại gian nan không xuống đường

Chúng tôi chỉ có lòng thương, thương người thương Chúa trong phục vụ

Chúng tôi vụng về với y cụ nên phục vụ với khí cụ chăm lo. 


Xuất quân nhằm ngày sinh nhật Mẹ đến hôm qua là lễ Mẹ Fatima. Nhờ Chúa che chở Mẹ giữ gìn, đoàn con 20 tu sĩ linh mục của Mẹ vẫn an toàn. Quả thực là một phép lạ. Người ta chỉ đi taxi vài km, ghé quán tạp hoá mua hộp kem đánh răng, hay đơn thuần là ra cổng nhà hít chút khí trời, ... mà cũng dính. Chúng con 1 ngày từ 7 đến 11 tiếng sát cánh bệnh nhân Covid ở phòng cấp cứu cả hơn tháng mà chỉ có một sơ bị nhiễm. Nhưng sau đúng 7 ngày sơ âm tính và phục vụ bệnh nhân lại bình thường. Tạ ơn Chúa, cám ơn Mẹ.

Sau một tháng chiến đấu, một số đã đi cách li để trở về với việc học và sứ vụ của nhà dòng. Chúng con còn rán thêm một chặng đường ngắn nữa để những bệnh nhân không người thân chăm sóc có người chăm lo. Xin Mẹ đừng bỏ, xin Chúa tiếp tục dõi theo.

Bệnh viện dã chiến quận 7 số 1

38A Nguyễn Văn Quỳ.

Friday, 11 June 2021

YÊU - ĐỂ HIỂU ĐIỀU KHÔNG THỂ HIỂU

(Lễ Kính Thánh Tâm 2021)
Tình yêu là đề tài hấp dẫn nhất nhưng cũng phức tạp nhất. Do đó, có rất nhiều người tham vọng định nghĩa hay tìm cách giải thích tình yêu nhưng cho đến nay thì chưa có câu định nghĩa hay cách giải thích nào làm thoả mãn trí hiểu con người. Tình yêu rất thực tế và gắn liền với con người nên ai cũng yêu, từ trẻ đến già, nhưng cũng hết sức trừu tượng nên mọi diễn tả về tình yêu đều vụng về, khiếm khuyết. Đặc biệt xã hội hiện đại tôn sùng đồng tiền và sự hưởng thụ tối đa đã làm nhiễu sống 'tình yêu' khiến chúng ta càng rối hơn. Nhiều lúc chúng ta không hiểu người ta đang yêu nhau hay người ta đang làm gì khác!
Tôn sùng Trái Tim của một Đấng đã yêu hết tình, hết mình, yêu cho đến cùng, chết rồi còn lấy máu và nước để tẩy rữa những nhơ uế của nhân loại, trước hết chúng ta nhìn lại xem xã hội chúng ta đã lạm dụng tình yêu và lạm dụng nhau như thế nào. 
1. Tình yêu vị kỷ
Đây là tình yêu lấy mình làm trung tâm, mọi người và mọi thứ chỉ để phục vụ cho nhu cầu bản thân. Thực ra đây không phải là yêu mà là lạm dụng. Tác giả của tình yêu này thường là các chàng họ Sở, thích diễn viên Hàn Quốc 'Quất Xong Zong', hay 'đánh quả - thả giống' và rút lẹ. Họ cũng có thể là những người lạm dụng sự tin tưởng và tình yêu của người khác để chiếm đoạt những gì họ muốn, họ thích. Tình yêu này nhằm làm thoã mãn nhu cầu bản thân. Nó có thể vô hại như yêu nghệ thuật, yêu phong cảnh thiên nhiên để thoã mãn óc nghệ thuật. Nó cũng có thể tai hại khi lấy mình làm trung tâm để bắt người khác phải phục vụ và làm cho mình vui thú.
Một triết gia đã nói nếu bạn nhìn thấy tôi mà bạn vui thích, sung sướng là bạn không yêu tôi mà bạn đang yêu chính mình. Chúng ta không thể dùng người khác như là phương tiện để thoã mãn bản thân. Đó không phải yêu mà là lạm dụng.
2. Tình yêu trao đổi.
Trong cuộc sống không ai cho không ai cái gì cả. Cục đất ném qua cục chì ném lại. Có qua có lại mới toại lòng nhau. Quá sòng phẳng, không còn chỗ cho tình yêu.
Chuyện kể rằng Na-ru-din tới một ngôi làng nọ, dù không ai biết anh ta nhưng mọi người đã đón tiếp và giúp đỡ anh ta một cách rộng rãi. Người thì mang cho anh đôi giày, người cho anh cái áo, người khác xin việc cho anh. Quá hạnh phúc, anh định cư và cưới vợ. Nhưng rồi đến ngày áo anh cũ, giày anh rách, anh đi sắm. Anh ngạc nhiên khi những người cho anh áo, tặng anh giày ngày anh mới tới giờ lại chém anh gấp đôi giá bình thường. Về nhà hỏi vợ, vợ anh bảo dân làng rất tốt bụng nhưng nhớ rất dai và tính sổ rất giỏi. Na-ru-din bảo 'vậy ở đây không ai cho không ai cái gì cả đúng không?'. Suy nghĩ một lúc vợ anh bảo: "có, người ta đã tặng em cho anh mà không đòi hỏi gì cả!" Tưởng rằng Na-ru-din đã chịu thua, ai ngờ, anh ta bảo: "người ta sẽ bắt anh trả cho họ những đứa con." Bó tay!
Lần kia một cuộc hội thoại được chụp lại và đăng lên facebook thu hút nhiều sự quan tâm. Trong cuộc hội thoại hai người phụ nữ mới cưới chồng đã mạt sát nhau một cách thẫm tệ vì hai phong bì đám cưới không 'cân', người thứ nhất đi đám 500k, người thứ hai đi lại 200k. Ngao ngán!
Hầu hết trong các mối tương quan, con người với ý thức rõ ràng hay không rõ ràng đều muốn được đền đáp những tình cảm, sự giúp đỡ tinh thần hay vật chất mình đã giúp họ. Hoặc ít ra mình tốt cũng để được tiếng tốt, được ca tụng.
Có thể nói tình phụ tử và mẫu tử, vốn được coi là thiêng liêng cao quý nhưng cũng mang hơi hám của tình yêu trao đổi. Ai lại không muốn con cái mình biết ơn mình và đền đáp ân tình. Điều đó thể hiện rõ khi mình đối diện với sự bội nghĩa vong ân. Mình bất bình khi con mình bất hiếu, thiếu chăm lo lại cho mình. Tuy nhiên, nói qua thì cũng phải nói lại, vì thực chất sự báo hiếu sẽ chẳng thấm vào đâu so với những hy sinh của cha mẹ. Và tình cha nghĩa mẹ cao tựa núi thẳm tựa sông, không ai dò thấu.
Thế nên người đời mới bảo chỉ khi làm cha làm mẹ mới hiểu được tình mẹ cha. Và hôm nay chúng ta đang tìm hiểu tình Chúa. Nếu áp dụng nguyên tắc phải làm cha làm mẹ mới hiểu tình mẹ cha thì phải đến khi nào làm Chúa hay nói đúng hơn là lên thiên đàng mới hiểu thấu tình Chúa.
3. Để biết điều vượt quá sự hiểu biết.
Với kinh nghiệm bản thân, thánh Phaolo đã ý thức được tình yêu cao vời khôn ví của Chúa Ki-tô nên đã cầu nguyện "để anh em nhận biết tình yêu của Đức Ki-tô, là tình yêu vượt quá sự hiểu biết". Có thể nói để thấu hiểu được tình yêu của Thiên Chúa hay chính Thiên Chúa, tự sức con người không thể làm được. Tuy nhiên, qua dòng lịch sử Thiên Chúa đã yêu thương mặc khải cho loài người một cách tiệm tiến phù hợp với khả năng của con người để con người dần dà nhận biết điều vượt quá sự hiểu biết của con người: tình yêu Thiên Chúa.
a. Như mẹ hiền nuôi dưỡng con thơ
Bài đọc 1 phác hoạ cho ta hình ảnh một Thiên Chúa nghiêng mình xuống săn sóc dân người như mẹ hiền nuôi nấng con thơ. Người yêu thương, bồng ẵm, ôm ấp vào má, đút cho ăn, tập đi. Hình ảnh đó thất đẹp, thật cảm động, nhưng Ít-ra-en nào đâu có biết. Y như một đứa trẻ vô tâm, dân Chúa cứ mãi rông chơi, để cho "trái tim Chúa thổn thức và ruột gan Chúa bồi hồi." Người mẹ nào không thổn thức, người cha nào không bồi hồi khi đối diện một sinh linh bé nhỏ, dễ bị tổn thương, dễ hư mất trước sống gió và cạm bẫy của cuộc đời. 
Tin Mừng diễn tả Chúa Giê-su như Mục Tử nhân lành. Hai chữ nhân lành còn bao hàm ý nghĩa dịu dàng và duyên dáng của một người phụ nữ, một người mẹ và đó cũng là hai phẩm chất cần thiết của một người chăn chiên. Dịu dàng duyên dáng để nhẹ nhàng săn sóc các con chiên non mới sinh và chăm lo cho các con chiên đau yếu.
Như vậy, Kinh Thánh không những diễn tả Thiên Chúa như một người Cha giang cánh tay mạnh mẽ che chở bảo bộc dân người, mà còn phác hoạ một Thiên Chúa dịu dàng duyên dáng như một người mẹ đang nuôi dưỡng vỗ về con thơ.
b. Tình phu thê không hề lay chuyển
Ngôn sứ Hô-sê là người đầu tiên dùng cuộc hôn nhân của mình để diễn tả mối tình của Thiên Chúa với dân It-ra-en. Thiên Chúa đã bắt ông đi cưới một cô gái điếm làm vợ. Ông đã cưới và đã rất mực yêu thương cô, tuy nhiên, ngựa quen đường cũ, dù đã có con với Hô-sê, cô vẫn tiếp tục đi khách. Cô nói: "Tôi đi theo các tình nhân của tôi, chính họ cho tôi bánh và nước, cho len, cho vải, cho dầu ăn, cho thức uống". Bị phản bội một cách công khai và trắng trơn, ông vẫn một mực yêu thương cô hết lòng, một mực muốn cùng cô thổ lộ tâm tình.
Hôn nhân của Hô-sê có tính biểu tượng, nói lên tình yêu ngang trái nhưng sắt son của Thiên Chúa đối với dân người. Dân It-ra-en đã bỏ Chúa để đàng điếm với thần dân ngoại. Thiên Chúa đã yêu thương "cưới" họ về, yêu thương săn sóc, nhưng chứng nào tật nấy, họ đã năm lần bảy lượt bỏ Chúa để đi hoang, ngủ lang với tà thần. "Chúng thỉnh ý khúc gỗ của mình, và xin cây gậy của mình mặc khải cho; vì thói đĩ điếm làm cho chúng lầm lạc, chúng bỏ Thiên Chúa mà đi làm điếm."
Thiên Chúa muốn giáng phạt họ, muốn trút giận trên đầu họ vì thói đàng điếm, nhưng rồi, đứng trước đứa con chính mình đã nuôi nấng, bồng ẵm, và săn sóc, Thiên Chúa đã chạnh lòng. "Hỡi Ep-ra-im, ta từ chối ngươi sao nỗi! Hỡi It-ra-en, Ta trao nộp ngươi sao đành!" ... " Trái tim Ta thôn thức, ruột gan Ta bồi hồi"! "Ta sẽ không buông theo cơn giận của Ta. Ta sẽ không tiêu diệt Ep-ra-im nữa, vì Ta là Thiên Chúa chứ không phải người phàm".
Thiên Chúa yêu thương dân Ngài ngay khi họ đang còn là tội nhân, Ngài không bao giờ mệt mỏi vì tha thứ cho họ, chỉ có họ không còn muốn xin Ngài tha thứ nữa thôi.
c. Thập giá, đỉnh điểm của tình yêu
Dường như mọi nỗ lực của Thiên Chúa trong Cựu Ước và cả ba năm giảng dạy của Chúa Giê-su chưa thể diễn tả rõ được khuôn mặt trung thực của Thiên Chúa tình yêu. Bằng chứng là khi Chúa Giê-su đến dân Do Thái đã từ khước Ngài, các Tông Đồ là những người thân tín cũng tỏ ra ù ù cạc cạc, chẳng hiểu Thầy mình chút nào. Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, khi nghe Chúa Giê-su tiên báo về cuộc khổ nạn đang đón đợi Ngài, thay vì cảm thông chia sẻ thì các ông lại đi xin làm tể tướng này tể tướng nọ, rồi ghen tức nhau vì hai cái ghế hai bên Chúa khi Chúa lập quốc.
Mặc khải về Thiên Chúa tình yêu sẽ không trọn vẹn và có thể đi vào quên lãng nếu thiếu thập giá. Thập giá là đỉnh điểm của mạc khải và cũng là tột cùng của yêu thương. Qua thập giá Ngài tuôn đổ máu và nước từ cạnh sườn bị đâm thủng và từ trái tim bị xuyên qua để chữa lành loài người tội lỗi cả xác lẫn hồn. Từ thập giá Ngài xin tha cho những kẻ đã giết Ngài và Ngài cũng sẵn sàng tha cho chúng ta là những kẻ đang giết Ngài.
Tương truyền rằng, người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Chúa bị vảy cá trong mắt và khi nước và máu từ cạnh sườn Chúa bắt ra đã bay vào mắt anh ta và anh ta đã được chữa lành. Chuyện có thật hay không không quan trọng nhưng nó diễn tả một niềm tin rằng Chúa không những tha thứ cho kẻ thù mà còn chữa lành họ. Điều này nhắc tôi nhớ đến một người đã có một sáng kiến tha thứ cho kẻ thù hết sức đặc biệt. Cách nay khoảng 15 năm, con ông đang ngồi chơi cùng bạn tại một sườn dóc ở gần đỉnh đèo Hà Lan. Một chiếc xe máy từ trong đám sương mù lao tới cướp mất mạng sống của đứa con trai của ông. Thay vì bỏ chạy, chàng trai trạc tuổi con ông đã ôm lấy xác chết mà khóc. Nghe hung tin, ông chạy ra, đau lòng vì đứa con đã không còn. Nhưng hình ảnh người giết con mình ôm xác con ngồi khóc thực sự đánh động ông. Ông xin với cảnh sát để chàng trai khỏi chịu án tù nhưng không được. Sau đó ông đã nhận chàng trai người đồng bào đó làm con nuôi và nhiều lần thăm nuôi trong tù. Khi ra tù, cậu đã chạy ngay tới nhà ông để tỏ lòng biết ơn.
Thiết nghĩ việc tha thứ là một chuyện nhưng quan trong hơn là giúp kẻ thù chữa lành vết thương. Việc ông nhận người cướp mạng con mình làm con là một phép chữa lành.
Câu chuyện thật trên có thể là một nét chấm phá nói lên tình yêu bao la khôn dò khôn thấu của Thiên Chúa qua mầu nhiệm thập giá. Xin dùng lời thánh Phao-lô cầu nguyện mà xin cho chúng ta được Đức Ki-tô ngự trong tâm hồn, được xây dựng vững chắc trên đức ái, để chúng ta đủ sức thấu hiểu mọi kích thước dài rộng cao sâu, và nhận biết tình yêu của Đức Ki-tô, là tình yêu vượt quá sự hiểu biết. (X. Ep 3). Amen. 
(Tĩnh tâm năm Học Viện Triết 10/6/2021)

TIỀN NHIỀU ĐỂ LÀM GÌ

 “Của Ceasar trả cho Ceasar, của Thiên Chúa trả cho Thiên Chúa” (Mc 12,17). 

1. Tiền rất cần và phải mần để có tiền sống. Nhàn cư vi bất thiện, Thiên Chúa không muốn con người suốt ngày chỉ ngồi chơi xơi nước nhưng “hãy làm việc để có của nuôi thân” và “ai không làm thì đừng có ăn” (2Tx). 

2. Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng thật nhiều tiền. Đồng bạc đâm toạc tờ giấy, tiền có thể mở được tất cả các cánh cửa các bác ạ.

3. Vậy nên, “Đồng tiền đi liền khúc ruột” và nhiều người đã đứt ruột vì tiền. Chúa muốn con người làm chủ vật chất nhưng con người cứ ưa làm đầy tớ cho của cải. Đây là căn nguyên của sự tán tận lương tâm. Để rồi có những người sẵn sàng kinh doanh tâm linh, buôn thần bán thánh.

4. Giới hạn của đồng tiền. 

Tiền mua được chăn ấm nệm êm nhưng không mua được giấc ngủ ngon. 

Tiền xây được nhà cao cửa rộng, tường trong luỹ ngoài nhưng không mua được sự bình an.

Tiền mua được máy thở chứ không mua được sự sống. 

Vậy nên có người mới tung tiền ra hành lang bệnh viện kêu lên trong vô vọng “hãy cứu con gái tôi”!

5. Chỉ Thiên Chúa mới cứu được con gái bà, mới có thể cho sống mà không cần máy thở, mới có thể ban sự bình an mà không cần tường trong luỹ ngoài, ... 

Hãy trả cho TC những gì thuộc về Ngài!

Sg 6/2021

Monday, 28 December 2020

'GIÁNG SINH TRUYỀN GIÁO'

hàng năm cứ đến lễ Giáng Sinh, các xứ đạo đua nhau làm hang đá, tổ chức hoạt cảnh và lễ lạy ngày càng rầm rộ và qui mô để mừng sinh nhật Đấng Cứu Tinh. Và hơn thế nữa, Noel đã dần trở thành một lễ hội chung của toàn thể nhân loại và người người, nhà nhà đua nhau trang trí cũng như tham gia các hoạt động sôi động chung.
Trong niềm vui đón mừng Đấng Cứu Thế giáng trần, giáo xứ Trung Phước, một giáo xứ truyền giáo thuộc giáo phận Đà Nẵng do các cha Ngôi Lời coi sóc đã tổ chức hoạt cảnh và lễ Giáng Sinh một cách long trọng sốt sáng và đậm chất truyền giáo. 
Tối 24/12, chương trình canh thức và hoan ca Giáng Sinh diễn ra thật tốt đẹp và lộng lẫy với 20 tiết mục được giàn dựng rất chu đáo. Ngoài sự có mặt của gần như toàn bộ 400 giáo dân, hơn 1000 lương dân già trẻ đã đến tham gia tích cực. Đặc biệt hơn, nhiều trẻ em và giới trẻ lương dân đã tham gia tập luyện và đóng góp trong các tiết mục văn nghệ.
Sáng 25/12, cùng với niềm vui lễ Giáng Sinh, giáo xứ đã vui mừng đón nhận 4 anh chị em tân tòng vào Hội Thánh và đức Giám Mục giáo phận đã ban phép Thêm Sức cho 17 người. Sau Thánh Lễ là tiệc mừng truyền thống của toàn giáo xứ với khách mời là lương dân, chính quyền và các tôn giáo bạn. Tất cả đã diễn ra một cách tốt đẹp và thân tình. 

Ngay ngày hôm sau nhóm phóng viên ban Truyền Thông chúng tôi đã theo cha chánh và cha phó xứ đi thăm vài nhà lương dân nghèo. Tình cờ chúng tôi nghe được câu chuyện cảm động giữa một anh trung niên và cha xứ. Anh đã được mời đi lễ và dự tiệc Giáng Sinh và hôm nay anh xin theo đạo. “Cho con theo cha cha nhé.” “Theo cha đi đâu?” “Đi nhà thờ. Hôm cha mời và hôm qua con đi lễ Noel mà con ưng quá, cha cho con theo cha nhé”.
Xin tạ ơn Thiên Chúa và mến chúc mọi người một mùa Giáng Sinh đượm tình Chúa ấm tình người. 

Monday, 12 October 2020

CN 28 TNA

Mt 22, 1-14

Ai trong chúng ta cũng đã hơn một lần thực hiện lời mời và thường thì chúng ta mời những người có một vị trí nào đó trong trái tim của chúng ta. Chúng ta mời những người chúng ta kính trọng, yêu mến. Thiên Chúa qua dòng lịch sử đã đem lòng quyến luyến dân Israel “Ta đã yêu con bằng mối tình muôn thuở” (Gr31,3) và mời họ vào bữa tiệc tương quan với Ngài để họ thưởng thức vị ngọt tình yêu vô biên của Ngài. Trước hết bữa tiệc đó là một bữa tiệc thịnh soạn, đầy thịt béo và rượu ngon. Và hơn thế nữa, đó là một bữa tiệc đặc biệt, vì ở đó mọi u sầu tủi hỗ sẽ tan biến, tang tốc không còn, sự chết bị tiêu diệt. Và cũng như nhiều tiên tri khác, Isaia đã thay lời Thiên Chúa mời gọi: “Chúng ta hãy hân hoan và vui mừng vì ơn Người cứu độ”.

Tuy nhiên, thay vì hân hoan vui mừng đi dự tiệc, họ đã quay lưng lại với Thiên Chúa. Hơn thế nữa, họ đã bắt bớ các đầy tờ là các ngôn sứ của Ngài. Thật là tệ bạc. Thiên Chúa càng ưu ái, yêu thương, níu kéo mời gọi thì họ càng lơ đễnh, phủ phàng. Quả là “Giả tràng xe cát biển đông”.

Bẳng đi một thời gian và dường như mọi sự đã chấm hết, khi người ta đã nghĩ “Tình thương Ngài từ nay cạn hẳn và thánh ngôn chấm dứt đời đời”, thì trái tim Thiên Chúa lại thổn thức, lên tiếng. Như người ta thường nói, yêu thì có sáng kiến. Và lần này Thiên Chúa đã đặt trọn ‘ngôi sao hy vọng’ vào lời tỏ tình dễ thương mà quyết liệt này. Ngài quyết định gửi chính Con Một Ngài tới, lần nữa mời gọi họ vào bàn tiệc cứu độ.

Nhưng rồi chứng nào tật nấy, họ đã khử trừ luôn ‘đứa con thừa tự’ đó.

Thiên Chúa lại phải loay hoay với kế hoạch của mình. Qua Chúa Thánh Thần, Ngài đã sai một nhóm đầy tớ khác là các Tông Đồ, đi ra khắp các ngã đường là đi khắp nơi, mời bất cứ ai là mời cả dân ngoại nữa vào chung chia niềm vui Nước Trời.

May mắn thay, họ đã hồ hỡi đón nhận lời mời như một ân huệ nhưng không, và với lòng biết ơn sâu thẳm. Tuy nhiên, giữa đám tiệc vui, có một người không mặc y phục lễ cưới, không hồ hỡi hân hoan như bao người. Và anh đã bị loại ra khỏi bữa tiệc vì đã không có thái độ đúng đắn.

Suy niệm đến đây tôi bỗng nhớ đến câu chuyện “Vợ thằng Đậu”. Ngày nọ anh được vợ dặn đi đám ma của một người trong làng. Được dặn dò kỹ lưỡng về đường sá và phải khóc thương khi vào đám tang. Anh ta ra đi với lời vợ dặn, đinh ninh lần này mình sẽ làm đúng. Nhưng hòn đá chết tiệt trên đường đã làm anh lộn mất hướng đi, thay vì sang phải anh rẻ trái. Và kìa trước mặt anh là một đám đông đang hân hoan mừng một đám cưới. Những tưởng là đám ma, anh lăn ra khóc lóc thảm thiết. Người ta tưởng anh ta muốn cầu điều dữ cho đôi tân hôn, họ đánh anh nhừ tử.

Thưa cộng đoàn, bữa tiệc chúng ta được Thiên Chúa mời gọi bước vào là đời sống Kitô Hữu và đỉnh cao là bàn tiệc Thánh Thể. Hoan trường là Hội Thánh. Y phục lễ cưới là thái độ sống đời Kitô Hữu của chúng ta. Chúng ta đã chấp nhận lời mời và đang ở trong hoan trường Hội Thánh Chúa. Điều cần làm lúc này là tự hỏi xem mình đã mặc đúng trang phục lễ cưới hay chưa. Chúng ta đã có thái độ đúng đắn là vui mừng hân hoan vì ơn Người cứu độ hay chưa?

Chưa, nếu mặt chúng ta còn cau có, nhăn nhó như bánh bao chiều hay như táo bón kinh niên.

Chưa, nếu chúng ta thường nạt nộ nhiều hơn tâm tư – gầm gừ nhiều hơn thỏ thẻ với anh chị em của mình.

Chưa, nếu đời ta là một bài ca thán dai dẳng, mở miệng ra là than thở và trách móc.

Thưa cộng đoàn, chúng ta được mời gọi để vui mừng hân hoan và tươi nét mặt luôn để thế giới nhận thấy ơn Thiên Chúa cứu độ trong cuộc đời chúng ta.

Một thầy chia sẻ với tôi: “Hôm nay em vui vì có người nói với em “Mỗi lần nhìn thầy cười là mọi nỗi buồn tan biến!”. Tôi bảo: “Ngon đó em. Cười suốt ngày đi để mọi nỗi buồn của thế gian này tan biến hết!”

Thưa cộng đoàn, phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta mặc đúng trang phục tiệc cưới là luôn hân hoan vui mừng sống đời Kitô hữu. Chúng ta không vui một cách gượng ép, nhếch mép cười mà lòng vẫn u hoài. Chúng ta vui có cơ sở.

Chúng ta vui vì tin rằng chúng ta có một chỗ đứng đặc biệt trong trái tim Thiên Chúa và đã được Ngài ưu ái mời gọi vào chia sẻ tiệc cưới Con của Ngài.

Chúng ta hân hoan vì xác tín rằng bất chấp thân phận tội lỗi, chúng ta được mời gọi vào Hội Thánh và sẽ được biến đổi thành những vị thánh của Nước Trời.

Chúng ta phải tươi nét mặt vì “Thiên Chúa có khả năng lấp đầy trái tim của chúng ta và làm cho chúng ta hạnh phúc” (ĐGH Phanxicô).

Chúng ta hãnh diện vì niềm vui của chúng ta không bị giới hạn bởi những giá trị hữu hạn như thánh Phaolô đã khẳng định trong bài đọc hai dù no dù đói, dù thiếu thốn hay dư dật, tôi có thể làm được mọi sự trong Đấng ban sức mạnh cho tôi.

Thưa cộng đoàn, chúng ta cảm tạ Chúa đã thương mời gọi chúng ta vào chia sẻ tiệc vui Nước Trời với Ngài. Chúng ta hãy luôn mặc y phục tiệc cưới là thái độ vui mừng hân hoan, tươi nét mặt luôn để khuôn mặt Hội Thánh biểu hiện nơi chúng ta được rực sáng luôn mãi.

Sunday, 25 February 2018

Đội đá vá trời... Bunbon Zone Grotto under construction.



Dưới màn bụi phủ kín bầu trời làm không gian thật u ám, nhưng lòng người vẫn sáng ngời. 
Sáng ngời với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ 'đội đá vá trời'.
Sáng ngời với ưu tư của lãnh đạo gọi mời sức dân.
Chúng tôi không làm gì vĩ đại như những công trình xi-măng cốt thép khác.
Chúng tôi chỉ xây hang cho Mẹ trú mưa - tránh nắng bằng xi-măng tận tình và cốt thép kiên tâm.
Chúng tôi không thuê được máy múc, máy đào để xây núi cao cho Mẹ đứng.
Chúng tôi chỉ dùng đầu đội những hòn đá khiêm tốn để xây chỗ Mẹ đứng vừa tầm, để lúc có tâm tình, chúng tôi đến sờ-nắn, vuốt-ve chân - tay Mẹ cho nhẹ lòng...

Tục ngữ Việt - Anh ngắn gọn và thông dụng

(Source: langmaster learn smarter website)
1. Có qua có lại mới toại lòng nhau
You scratch my back and I’ll scratch yours
 
2. Có mới nới cũ
New one in, old one out
 
3. Mất bò mới lo làm chuồng
It’ too late to lock the stable when the horse is stolen
 
4. Gừng càng già càng cay
With age comes wisdom
 
5. Không có gì quý hơn độc lập tự do
Nothing is more precious than independence and freedom
 
6. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
Handsome is

Friday, 15 December 2017

LÀM PHÉP CHỢ và NHÀ NGUYỆN MỚI


Chuyện là 8 năm trước, một người phụ nữ công giáo (chưa rửa tội) theo chồng tới nơi đây cắm lều.

Nỗi nhớ cộng đoàn và khát khao đời sống tôn giáo khiến cô kêu gọi chị em phụ nữ và một số trẻ em và dạy họ cầu nguyện. Con số ngày càng đông nhờ đức tin

Thursday, 9 November 2017

Miếng vải trắng ngày rửa tội

-        Thưa cha, có rắc rối ở họ đạo Pitili cần phải giải quyết.
-        Chuyện gì vậy?
-        Một trong hai bà tân tòng ở đó bị cấm đi lễ và nếu bà này bỏ đạo thì bà kia cũng bị cấm cung luôn.
-        To chuyện rứa a?
-        Nghiêm trọng. Hai bà này là hai người đầu tiên và duy nhất được rửa tội kể từ ngày khai đạo. Nếu họ bỏ đạo thiệt thì họ đạo có nguy cơ...

Thursday, 19 October 2017

DẤU LẶNG

Dự án TRƯỜNG CẤP II, phần II. JUNIOR HIGH SCHOOL PROJECT, part II.
Khoảnh Khắc - Moments
DẤU LẶNG trong ký hiệu âm nhạc Phương Tây được dùng để thể hiện khoảng ngưng nghỉ trong tác phẩm.
Tôi còn nhớ có những dịp hiếm hoi được đứng vào hàng ngũ ca đoàn, tim tôi rộn nhịp

Friday, 22 September 2017

an extra mile

Real Life Story.....®

ATANGA and ATIAH joined a company together a few months after their graduation from university.

After a few years of work, their Manager promoted ATANGA to a position of Senior Sales Manager, but ATIAH remained in his entry level Junior Sales Officer position. ATIAH developed a sense of jealousy and disgruntlement, but continued working anyway.

One day ATIAH felt that he could not work with ATANGA anymore. He wrote his resignation letter, but before he submitted it to the Manager, he complained that  Management  did not value hard working staff, but only promoted the favoured!

The Manager knew that ATANGA worked very hard for the years he had spent at the company; even harder than ATIAH and therefore he deserved the promotion. So in order to help ATIAH to realize this, the Manager gave ATIAH a task.

“Go and find out if anyone is selling water melons in town.”

ATIAH returned and said, "yes there is someone!"

The Manager asked, "how much per kg?" ATIAH drove back to town to ask and then returned to inform the Manager; "they are GH.¢ 8.00 per kg!"

The Manager told ATIAH , "I will give ATANGA the same task that I gave you. Please, pay close attention to his response!"

So the Manager said to ATANGA, in the presence of ATIAH ; “Go and find out if anyone is selling water melons in town.”

Wednesday, 20 September 2017

Chuyện cổ tích dành cho nhà 'tu'

anh, 

e kể chuyện a nghe nha

Lúc khấn xong có bài sai ra đây, chị giao cho e  tính tiền và thu tiền học. Sau nhiều việc quá, e lại chủ nhiệm lớp. Nên e chỉ tính tiền, còn việc thu của thì giao cho một giáo viên khác.

Nhưng mỗi lần tính tiền học là e mệt, e bực...

ko nói chắc a cũng biết. Nhiều vấn đề nhiêu khê lắm. Như mới đây,

Monday, 4 September 2017

AI LẠC HẬU HƠN AI? việt Nam hay Ghana (Phi Châu)

Ghana trao trả trường học cho các cơ sở tôn giáo.

Được tin 'Công Giáo Việt Nam mở trường Cao Đẳng đầu tiên sau 1975', tôi cũng như bao người Công Giáo Việt Nam khác vui như mở cờ trong bụng. Tin rằng niềm vui được chia sẻ là niềm vui được nhân đôi, tôi liền chia sẻ bài báo trên mạng xã hội facebook (cũng như hàng ngàn người khác đã chia sẻ). 
Tôi định kể với em tình nguyện viên người Đức đang giúp tôi dạy ở trường cấp 1 của xứ rồi với một vài người Ghana thân quen, nhưng may thay, ngay lúc đó, tin tức thời sự trên TV trưng dẫn vài bàn luận về quyết định "Trao trả các trường học cho các cơ sở tôn giáo" và "Nhà nước tiếp tục trả lương cho giáo viên, trong khi quyền điều hành thuộc về các cơ sở tôn giáo." Và tôi đã dừng đúng lúc nếu không có lẽ đã bị cười vào mặt!
Cũng như ở Việt Nam và tất cả các nước đón nhận đức tin Kito Giáo 5-3 trăm năm trở lại đây, Ghana đón nhận đức tin cùng với nền giáo dục tiên tiến từ các nhà truyền giáo thời thuộc địa. Tuy nhiên,

Wednesday, 30 August 2017

14 lý do khiến thế giới ngưỡng mọ nền giáo dục Phần Lan

(Từ Internet)
Dù chỉ dành tối đa 30 phút cho bài tập về nhà mỗi ngày nhưng học sinh Phần Lan luôn nằm ở top đầu tại các kỳ thi trên thế giới. Đó chỉ là một trong số những điểm đặc biệt của nền giáo dục được đánh giá là “thiên đường”.

1. Giáo dục miễn phí

Ở Phần Lan, hầu như mọi chi phí học tập đều được miễn phí, từ bữa trưa, các chuyến tham quan đến dụng cụ học tập. Những học sinh sống cách trường hơn 2 km sẽ được đưa đón bằng xe buýt. Những khoản đầu tư này đều do nhà nước chi trả. Hơn 12,2% ngân sách nhà nước là dành cho giáo dục.

2. Cách tiếp cận mang tính cá nhân

Mỗi học sinh lại được giao những nhiệm vụ khác nhau tùy vào khả năng của từng em. Nếu trẻ không thể làm được nhiệm vụ của mình, giáo viên sẽ giảng riêng cho học sinh đó.

Ngoài ra, học sinh cũng được chọn hoạt động mà bản thân cảm thấy hữu ích đối với mình. Chẳng hạn, nếu bài học không gây hứng thú, các em có thể chuyển sang đọc sách hoặc may vá.

3. Không có điểm số trước năm lớp 3

Trong thang điểm phân loại ở Phần Lan, 10 là số điểm cao nhất. Tuy nhiên, trước năm lớp 3, học sinh không hề biết đến việc chấm điểm. Từ lớp 3 đến lớp 7, chỉ có những khái niệm như "có thể làm tốt hơn" hoặc "hoàn hảo" để làm căn cứ đánh giá.

Nếu không đạt yêu cầu, học sinh cũng không bị la mắng về điểm số, thay vào đó được tạo động lực để hoàn thiện tri thức và thay đổi kế hoạch học tập.

4. Học sinh có thể mặc đồ ngủ đi học

Trường học Phần Lan không quy định đồng phục, học sinh có thể mặc tùy ý. Bạn có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh các em đi tất không cần giày chạy nhảy trong lớp.

Trường học Phần Lan không quy định đồng phục, học sinh có thể mặc tùy ý.

5. Trong giờ học có thể ngồi trên ghế sofa hoặc nằm lên thảm

Học sinh có thể vừa nằm vừa học trong giờ.

Sunday, 27 August 2017

21st Sunday of year A - thoughts for reflection

In Bunbon, seeing chief, met elders, giving money, allowed...
- First reading and Gospel: steward = handed the key - authority on the gates.
* first reading: '... Place on his shoulder the key of the house of David (king). Tradition: stewards wearing keys on the shoulders... = authority!
* Gospel: 'I give u the keys to the Kingdom of Heaven, whatever you bind on earth will be bound in heaven'!
=> talk about confession - reconciliation -
- keys - authority: negative feelings, barrier blocking our ways... disturbed, annoyed .... (Feeling when seeing the elders ...)
=> But God knows how weak and wicked we are:
- wicked: make mistakes, do stupid things, commit sins all the times
- weak: we may feel guilty, be disappointed because of our guilt and go astray, destroy ourselves...
so as he has prepared for us proper and wonderful remedies! Reconciliation, forgiveness, ...
- To avoid negative consequences of sins:
* sad story: father saw his little son hammering his brand new car, angry, hammered his son's palm. Hospital -removed fingers - sorry! The son asked when my fingers grow again -> the father committed suicide!

Thursday, 17 August 2017

Who is the richest?

Who is richer than Bill Gates?

Someone asked Bill Gates, Is there any person richer than you?

He said, yes, only one. Many years ago, I had been dismissal and I had gone to New York airport. I read titles of newspapers there. I liked one of them and I want to buy it. But I didn't  have change (coin). I abandoned, suddenly, a black boy called me and told, “This newspaper for you.” I said, but I don’t have change. He said, “No problem, I give you free”.

After 3 months, I went there. Coincidentally, that story happened

Sunday, 30 July 2017

17th SUNDAY of YEAR A - Ideas for reflection

"`The Kingdom of Heaven is like a treasure which lay hidden in a field. A man found it, and hid it; and, as a result of his joy, away he goes, and sells everything that he has, and buys the field.'"
"`Again, the Kingdom of Heaven is like a merchant who was seeking goodly pearls.  When he had found a very valuable pearl, he went away and sold everything he had, and bought it.'"
Sells everything....
1. Saint Francis Assisi - his Father Piero wanted him to be a man of business, clothes merchant. Francis did not... Sent to governor, not my bussines;   Sent to bishop, francis took off all his clothes, threw be hide, going naked. Left every thing...
2. If you had a house like that, would you like to join the convent? - It is my house!

Look for what money cannot buy:
1. Money can buy medicine -health.
2. a bigger house, a home.
3. sex), but not love.
4. adulation but not respect.
10. someone’s services, but their loyalty.
11. Some sercurity, but inner peace.
More than that! What? Salvation! What is that? How?

Friday, 14 July 2017

LOVE

A man married a beautiful girl. He loved her very much. One day she developed a skin disease. Slowly she started to lose her beauty. It so happened that one day her husband left for a tour.
While returning he met with an accident and lost his eyesight.

Wednesday, 12 July 2017

LẠI BÙA vs NGẢI

- Chào cha
- Chào bà
- Cha khoẻ không? 
- Khoẻ, bà khoẻ không?
- Khoẻ. Cha làm vườn à?
- Dạ, trồng cây gây rừng.
- Cha xong chưa?
- Bà nói sao?
- Cha trồng xong chưa, con muốn "chào" cha.

- Rồi! Bà vô nhà, con vô ngay đây.
......
Hôm nay chợ phiên, mọi người ăn mặc như đi lễ hội, bà cũng đang trong bộ đầm khá tươm tất. Nó khá hợp với dáng 'nông dân bất đắc dĩ của bà". Thực ra sinh ra ở vùng này thì dù là con vua cũng cũng chỉ sớm tối 'bán mặt cho đất, bán lưng cho trời'.
Nhìn khuôn mặt và vóc dáng bà, tôi đoán bà không là công chúa thì cũng có hơi hám nhà quan. Tuy nhiên, trong ánh mắt bà lộ rõ một sự lo lắng hay một nỗi sợ nào đó. 
Bà chào hỏi tôi lần nữa. Văn hoá ở đây quan trọng hoá quá mức nghi thức chào hỏi. Nếu một ngày gặp nhau 10 lần, họ chào nhau cả 10 lần và đều lặp lại những câu chào hỏi quen thuộc. Ngồi với nhau cả giờ đồng hồ, tám đủ chuyện, rồi nếu một trong hai người muốn "vô đề" mục đích buổi gặp măt, người đó phải chào và hỏi thăm sức khoẻ lần nữa trước khi mở lời.
- Chào cha
- Chào bà
- Cha khoẻ không? 
- Khoẻ, bà khoẻ không?
- Khoẻ.
- Nhìn bà có vẻ lo lắng.
- Con một thân một mình trồng được 3 sào millet. Lên được chừng này, rồi biến mất. Con gieo lại lần hai, lên được cả gang tay rồi lại tụt xuống. Trong khi không có con gì ăn cả. Hôm qua con ra xem thì người ta bỏ bùa chung quanh rẫy,